Kết quả tìm kiếm cho "Máy chà gạo di động"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 426
Căn nhà của vợ chồng bà Võ Thị Hoàng (63 tuổi, xã Thạnh Lộc, tỉnh An Giang) ngày qua ngày vẫn xoay quanh việc chăm sóc 4 người con mang di chứng chất độc da cam. Những bữa ăn, tắm gội và mọi việc lớn nhỏ của các con đã trở thành công việc quen thuộc của cha mẹ suốt nhiều năm. Khi tuổi đã cao, điều khiến vợ chồng bà Hoàng canh cánh nhất là ngày cha mẹ không còn đủ sức, ai sẽ chăm các con?
Tháng 7 lại về, mang theo bao ký ức không thể phai mờ trong lòng những gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng. Có những gương mặt đã nhòe theo năm tháng, những bức ảnh cũ bạc màu tưởng như chỉ còn trong ký ức.
Vùng đất Bảy Núi có sức hút rất riêng, dù bạn đã đi qua đó nhiều lần nhưng vẫn muốn trở lại.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Sau mỗi chuyến biển, niềm vui đầy khoang cá chưa đồng nghĩa với một vụ khai thác thắng lợi. Từ lúc tàu cập bến đến khi chuẩn bị chuyến vươn khơi mới, ngư dân còn đối mặt với nhiều khoản chi phí, nỗi lo đầu ra và bài toán mưu sinh.
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.